Hai bài thơ từ Tam Đảo

Advertisements

***

Hai bài thơ đều viết từ Tam Đảo, nhưng một khi tôi còn là sinh viên đi thực tập giáo trình, một khi là giảng viên đi dự Hội thảo, một là nỗi nhớ về đồng bằng sông Hồng một là nỗi nhớ về miền biển Nha Trang, một vào mùa hè một vào mùa đông, và cách nhau 9 năm, với hai tâm thế rất khác nhau trong một cuộc đời.

***

Gửi em từ Tam Đảo

Hạ nồng Hà Nội nắng ran rang

Chợt gặp xuân xanh giữa non ngàn

Quen em chưa đủ trăng tròn khuyết

Anh lên Tam Đảo mùa mênh mang…

*

Buổi sáng rong chân tắm cỏ xuân

Hơi hạ ban trưa đất ấm dần

Lênh lang ngọn gió chiều thu trắng

Đêm lạ lòng ta hồn đông sang…

*

Ngày mới phết lên một nét màu

Mây trắng len bồng ô cửa sau

Có bóng ai xà sườn núi mộng?

Su su xanh mát, em nấp đâu?

*

Anh lặn bóng cây tìm tiếng hót

Rừng ngân phím lá tự tình ca

Kìa đóa trà vàng sương ngưng giọt

Làm cho cánh bướm ngẩn đường hoa

*

Nắng bạc trườn lên giát sườn đồi

Sương ngậm vòm mây cây chẳng trôi

Hơi ấm dâng tràn lòng thung khát

Mùa hè rạng rỡ, Tam Đảo ơi!

*

Ba đảo bồng bềnh giữa biển mây

Ngắm thế Tản Viên ba ngọn say

Sông Hồng kéo vệt dài mong nhớ

Biển Đông đón đợi ước mơ trai

*

Anh vốn là con đất miền bằng

Như con chim nhỏ miết đồng xanh

Trưa nay tung liệng trên non nắng

Say ngắm giang sơn biếc long lanh

*

Mỗi bước anh đi sáng ánh trời

Hồn vương đất lạ đá chơi vơi

Cánh cung Tam Đảo như niềm ước

Đón gió lạnh đông ấm cuộc đời

*

Em ạ, anh đang giữa ngày vui

Cứ ngỡ em là cỏ non tươi

Cỏ mềm níu đất đơm hoa núi

Núi thế vươn cao đón ánh trời!

Tam Đảo, 6/2002

 

Nhớ biển

Biển Nha Trang Hòn Chồng mong Hòn Vợ

Xanh mênh mông cơn gió hong diều

Bàng biển vươn mình bình minh lấm cát

Hoàng hôn vàng dịu mát bầu trăng

*

Ta đeo theo mặn nồng

Lên núi đá hóa đông

Gió hong giàn su su

Xanh mênh mông không biển

*

Nhớ về con là nỗi nhớ đầu tiên

Đo bằng nhịp à ơi

Bố nhiều lúc rất thèm được khóc

Như con khi vắng hơi người

*

Nhớ về em là nỗi nhớ không lời

Đếm bằng sương mai

Anh nhiều lúc rất thèm được hát

Khi em gánh mùa đông trên vai

*

Nhớ về biển là nỗi nhớ chơi vơi

Con mực ống rẽ trời ra khơi

Đĩa bay ở lại làm chiếc mủng

Như chiếc lá xoay giữa nước và đời

*

Nhớ về biển là nỗi nhớ con người

Ta vẫn gặp vẫn cười mặc ai yêu ai ghét

Ta bắt tay mặc ai ngoảnh mặt

Tim ai đông như núi đá mùa đông

*

Ta muốn tan ra như sóng bao la

Ta muốn hòa vào dòng sống thiết tha

Ta muốn làm một nhánh sông bồi đắp

Ta muốn là … ơi biển hãy ôm ta!

Tam Đảo, 12/2011

Advertisements

Comments

  1. Angeles Espanol 10/01/2012 at 3:53 chiều

    Very interesting info!Perfect just what I was looking for!

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.