Đất nước tập đi từ đồng ra biển – Thơ Cao La Tứ Hải

Advertisements

Tổ tiên đặt bàn chân, tay ông cha cuốc đất
Lòng mẹ ru lòng, mắt bà lửa thắp
Đất nước truyền sinh trong mỗi chúng ta
Đất nước truyền sinh những cánh đồng thẳng tắp
Ngã hỏi sắc nặng trầm tiếng Việt ngàn năm

Những dòng sông ngang, những dải đất dọc ngang bồi
Phù sa thắm, đất vẫn gầy nhăng nhẳng
Chân bì bõm cả ngàn năm đồng áng
Lưng đủng đỉnh tựa Trường Sơn mây trắng
Mắt đại dương, lòng chưa hết chênh chao

Đi dọc Móng Cái, Hà Giang, đi ngang Hà Tiên, Lao Bảo
Những ngày kết bạn, những tháng đi buôn, những năm ngồi buồn
Nhớ chuyến đi xa đất nước đầu tiên
Anh yêu em rộng dài như biển
Đất nước mình mặn chát thuyền em

Anh yêu em yêu bình dị làng quê
Những cánh đồng cho gạo nếp và thơ
Nhưng cánh cò chưa thỏa sức em mơ
Vòng đê anh ôm nổi biển băng về?
Những dòng sông ngang chưa chảy đến tận cùng chiều ngang Tổ quốc

Nhớ cánh đồng xưa đất quyện dưới chân
Đêm thao thức gân đất gầy gai cỏ
Ra tới biển đất nước trong cờ đỏ
Máu trong ngực chảy triệu miền ngạo nghễ
Buồm bung gió, cá quẫy mặt trời, giàn khoan phun dầu mỏ
Những hải trình sáu lục địa kề vai

Đất nước tập đi từ đồng ra biển, từ biển bờ ra tới biển khơi xa
Triệu mơ ước gom thành đảo ước mơ
Đây Hoàng Sa, đây Trường Sa, đây biển của chúng ta
Đây muối trắng, đây mồ hôi mưa, đây máu nắng
Tất cả giao hòa trong nước, trong trời, trong sinh mệnh bao la

Anh yêu em rộng dài như biển
Biển sau lưng hay biển trước mặt mình?
Đất nước đẹp giàu yêu nhịp sóng như tim
Biển động đêm ngày như nhịp sống
Hòa bình xanh, hòa bình xanh như đồng xưa thanh bình

Cao La Tứ Hải
(Đăng lần đầu trên Văn chương Việt)

Advertisements

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.