Ngày đăng

Thu rơi nỗi niềm (thơ Cao La Tứ Hải)

wp-1448766334071.jpeg

Mùa thu là mùa nhập trường. Với những đứa trẻ quê, mùa nhập trường còn là mùa ghi dấu biết bao kỷ niệm của ngày xa gia đình, xa quê hương để lên thành thị học, sống và mở ra những ngã rẽ mới của cuộc đời.

Đây là bài thơ đầu tiên mà tôi còn nhớ được. Cũng là bài thơ đầu tiên có một giải thưởng con con: giải nhì cuộc thi thơ của Trường THPT chuyên Nguyễn Trãi, Hải Dương năm 1998. Một kỷ niệm đẹp của một đứa trẻ quê đang đi học khi nhớ về quê hương mình, mà sắc nét nhất và mênh mang hơn cả là hình ảnh người mẹ của tôi, của chúng ta.

Thu rơi nỗi niềm

Thời gian vội thổi nắng hồng
Cuốn trôi đêm hạ ngập đồng trăng rơi
Không gian ngưng đọng góc trời
Bên ô cửa lớp: thu rơi nỗi niềm…

Mắt chìm nhịp cánh cuối miền
Dài tay níu bóng thanh thiên loang nhoà
Luênh loang hương lúa bao la
Hồn trôi thành phố, chiều sa quê mình…

Trời xanh có thật hữu tình?
Cho con được thấy dáng hình mẹ xa
Lửa trời như uốn lưng già
Mẹ lo nắng mới ngang qua con mình
Con như lá mạ rung rinh
Mồ hôi mẹ đổ nặng tình trĩu bông
Đường dài lấm láp men sông
Khom lưng mẹ gánh trời hồng đời con
Nắng mưa in bước chân mòn
Mong con đi đến ngọn nguồn ước mơ

Khoảng trong trăng ngược dòng thơ
Đu trăng tìm đến đêm mơ hạ nào…


Hải Dương, 10.10.1998

Cao La Tứ Hải

Gửi phản hồi