Nhớ

DSC00055

Thở là biểu hiện, là dấu hiệu của sự sống. Nhớ là biểu hiện, là triệu chứng của tình yêu. Có tình yêu nào không có nhớ? Nhớ là vui và buồn, hạnh phúc và đau khổ. Nhớ là bệnh đang yêu. Trong cuộc đời, ta cần ít nhất một lần mắc bệnh ấy, để rồi đôi khi lại thấy nhớ, và lại yêu.

Nhớ

những chủ nhật dài sang thứ hai
trôi mãi cuối tuần
tôi nhớ em và sự sống căng tràn
môi đỏ!
đây buổi chiều cho những đê mê

những ngày hạ dài sang thu
trôi mãi với mùa xuân
tôi nhớ em bằng mọc mầm
dâng hiến!
đây những yêu thương cho mắt em đầy

những căn phòng ngập tiếng cười hôm trước
những con đường vang bước chân em
cà phê đen ánh mắt
bậc thềm ngồi xuống những nếp nghĩ xa xăm

em như gió?
ở trong tay?
những mộng mơ ngủ lấp sau ngày
chân trời nào hát mê?
chân trời nào đến được?
nỗi nhớ trốn tìm trong thung lũng hoa em

Cao La Tứ Hải

This entry was posted in Bài thơ and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi