Trăng 1/9

Trăng khuyết rồi tròn, rồi lại khuyết
Vạn vật đổi thay, riêng trăng thì còn

Xưa đẹp vàng son ngon mật mỡ
Mãi mãi trăng vàng trăng mật, đẹp và thon

Trăng ở Đức ở Tàu hay sương mờ Anh Quốc
Vẫn nhớ ngọn tre treo lấp lánh tuổi thơ tròn

Trăng không gia đình, trăng không Tổ quốc
Mãi mãi cô đơn, chan chứa biết bao tình

Trăng là ánh hào quang khói lên nghi ngút ?
Hay là tình yêu đức Phật ngộ nhân gian ?

Chẳng bao giờ trăng đứng im chờ đợi
Ta thấy trăng, trời không có trăng nay

Tất cả ngước nhìn trăng, tất cả ngập trong trăng
Trăng là một và không là gì hết

Trăng xa quá và trăng gần gụi lạ
Ta bay lên, trăng tĩnh lặng huy hoàng

1/9/2017
Cao La Tứ Hải

This entry was posted in Bài thơ, Thơ and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi