Bóc quà tuổi 25

image

Em tặng anh
quà 25 tuổi
Anh bóc
25 hộp carton
để tới
trái tim món quà – chúc và bảo yêu anh!

Thượng đế tặng em
chính anh – một món quà
(như em thường vẫn bảo)
Nào, em hãy bóc ra!

Em có thể bóc?
anh
khỏi
những bướm diều quyến rũ hoàng hôn con trẻ
những tay sóng làm mềm mại lòng đò khi rạn gỗ
và những con châu chấu biết làm cầu vồng xanh trên cánh đồng no mùa
Em có thể?

bóc anh
khỏi
đó
để nuôi anh trong cửa hàng tạp hóa
rock và bụi
cưỡi
con Yamaha
đâm liên hồi
vào dải phân cách cố định giữa tai!
Em bóc

áo măng tô, đen như
không lịch sử, chống
đạn rock, không thấm
nước dục, không
cánh bay cao ốc.
Đến khi em quàng nó lên tràng kỷ
– đồ bảo tàng! –
anh đã thích ngồi karaoke
không sợ và chẳng lí tưởng gì!
Em bóc

áo sơ mi, vàng như
mùa thu Hà Nội. Không!
Hồ Gươm nhăn, lá liễu vẫn
xanh
màu vàng đẹp cả bốn mùa đói khát
ngữ ngôn thật đến tận cùng sung sướng
và nước mắt
trái tim bội thực yêu thương
và hoang tàn
ảo ảnh cô đơn chầu chực
như con chó sói đói
miệng há vạc dầu
linh nhừ gân cốt.
Có lúc

anh lẫn giữa hư không
không vũ trụ
chả biết có anh không.
Có lúc
anh tụ một hành tinh
không đủ lớn – một quỹ đạo riêng
không đủ nhỏ – một vệ tinh định mệnh
cứ lang thang quanh dải Thi Hà
những vì sao trang điểm áo kim cương
nếu trượt chân vào Lỗ Đen
không thể bước ra cùng Ánh Sáng.
Có lúc

anh
luân hồi Vi Khuẩn
những vũ khúc Nam Cực
âm thầm đua vũ trang với Người
Tự Do cho đôi tháp gãy rồi
Dân Chủ kiểu sóng thần hoành hành trăm ngàn nhân mệnh
ôi những cái lớn lao đang chiêm ngưỡng
những vỏ bọc hiển vi
Dân Chủ và Tự Do đích thực
vì sự Tồn Tại đích thực
Mọi- Tự- Do- Của- Tồn -Tại đều đích thực
nhưng Tự- Do- Của- Mọi- Tồn- Tại mới đích thực lớn lao
vỏ bọc anh
miễn dịch cái tầm phào.
Em biết tìm anh

ở đâu
mà em bóc
và em bóc anh chỉ để anh tìm thấy chính anh ư?
Anh cứ đi tìm
những vỏ bọc
tặng em
và em bóc
bóc bao giờ tới anh?
Anh muốn trở lại

là positron
lắng nghe
Big Bang
vũ trụ khai sinh không khóc
lịch sử trong
một con chip.
Anh muốn nghe

tiếng yêu
đầu tiên của Người
từ cái chạm chân đầu tiên trên mặt đất
để anh có vỏ bọc vĩnh cửu.
Anh muốn đan

tấm áo màu Nhân Gian
dệt từ cây Sáng Tạo
anh mặc, em bóc mãi chẳng hết
để anh có vỏ bọc luân hồi.
Nếu bây giờ

em vẫn muốn bóc quà
hãy bắt đầu
đôi kính
kính cận để trông xa
nhưng em muốn anh thấy chỉ mình em
cung môi không son đã hồng lên rực rỡ
chiếc khuy áo cuối cùng rơi xuống sàn nhà không ai nghe thấy nữa
ở một đỉnh không có thời gian bọc
và không gian không chiều

em sẽ tới
trái tim món quà – chúc và bảo yêu em!

23/1/2005
Cao La Tứ Hải

This entry was posted in Bài thơ and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi