Cà phê đen

Cà phê đen như thói quen cô độc
Lạnh cắt nổi lên đắng chát lắng sau cùng

Ta dừng lại nghe lòng mình tí tách
Dưới ô trời lồng lộng mây quay

Quá khứ choàng mê say, tương lai treo ước vọng
Giọt hiện tại long tong bốn mươi chín vị vui buồn

Ai ném ra đây mớ hỗn độn nát tươm
Và bắt ta phải chui vào trật tự?

Hiện đại văn minh có sinh ra hạnh phúc?
Còn nơi đâu đen trắng chảy vào nhau?

Ta gánh thời gian bước đi cùng người yêu
Và bao nhiêu kẻ ghét
Còn đây nắng trời, còn mãi những hố sâu

Cà phê đen như thói quen phóng thích
Tí tách trong ta rồi bỗng chốc chảy tràn

Ta đặt đời ta lên trái tim em
Rồi phóng thích tâm hồn ra ngoài miền khát vọng

Cà phê đắng đâu vì cà phê đắng
Có phải vì ta chán ngán ngọt bùi?

Ta muốn cắn vào góc trời nhàn rỗi
Cho rơi ra từng mảng u sầu

Ta muốn ôm từng áng mây bổi hổi
Cho ngập tràn ấm áp đêm thâu

Ta muốn thấm cà phê đằm thắm
Nhân gian say bốn mươi chín vị không màu

Cà phê đen như thói quen cô độc
Biển xa xa không rõ nước hay trời

Cà phê đen như thói quen phóng thích
Ta cứ bay và ta cứ bơi

4/10/2014

Cao La Tứ Hải

This entry was posted in Bài thơ and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi