Nụ cười hoa gốm Bát Tràng

Chất lên nhau chật dòng đời
Khẩu trang che khuất nụ cười còn đâu

Nụ cười vắt vẻo lưng trâu
Mồ hôi nhễ nhại qua cầu gió hong

Nụ cười thăm thẳm má hồng
Môi son son thắm mắt bồng bềnh say

Nụ cười quấn quýt bàn tay
Em xoay hồn đất đổi thay Bát Tràng

Nụ cười ấm áp duyên tình
Bên sông hoa gốm rung rinh trổ vàng

Nụ cười thắm thiết thôn làng

Em phơi lòng đất trên giàn yêu thương

Nụ cười nung nấu quê hương

Nung đỏ thớ đất hóa rồng men xanh

11/9/2016
Cao La Tứ Hải

từ đất … lên giàn … đến gốm

This entry was posted in Bài thơ, Tinh thần Việt and tagged , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi