Đà Nẵng và giấc mơ hoang

Em ngồi đó chiều mưa bến hến
Sơn Trà nhớ Biển Đông xa đến ngàn trùng

Em tự hào thành phố xanh bình lặng
Mỹ Khê gọi gió về cát mịn phủ hoang

Ngũ Hành trời đất thênh thang
Ai rũa đá hóa hòn non riêng mình?

Em treo anh đỉnh núi thiền
Đưa nhau vào chốn thần tiên Bà Nà

Lên đồi quỳ đức phật bà
La hán phơi sương trắng bên nhành hoa đẫm chiều

Xích lô mông lắc bến thuyền xiêu
Người yêu xứ Quảng đẩy xe theo

Đám đông nổi sóng đi như bèo
Sông đêm êm ả dò niềm tin giữa biển

Ổ khóa yêu thương vương mắc con tim
Cá chép hóa rồng chăng hay đợi người khai sáng?

Rồng vàng quấn ngang ngực sông Hàn
Đà Nẵng bay lên với giấc mơ hoang

4/12/2016
Cao La Tứ Hải

This entry was posted in Bài thơ, Tinh thần Việt and tagged , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi