Một ngày

Một ngày bắt đầu vác ba lô lên
Đi vòng quanh để trườn qua đỉnh đồi
Ngút ngàn vực thẳm chơi vơi
Cây xanh hoa nở thắm tươi, đâu ngờ
Đất chờ lá chết khô
Nước chờ cá đuối nước
Mây chờ chim chết cứng trong mây
Chúng ta bơi và bay và nở trên đồi
Đâu biết lúc nào ngừng lại

Một ngày nắng giữa đỉnh núi
Thấy nước Mỹ phóng tên lửa cháy rụi
Nga hô chiến tranh tới gần
Chỉ còn cách một bước chân
Bàn chân bước đến đâu nước Tàu phình to đến đấy
Ba mũi tên cùng phóng lên giời
Những mảnh đất xung quanh hứng đạn lạc bom rơi
Đất cháy đỏ nung thành gạch đỏ
Những anh hùng sinh ra từ lửa
Những di tích sinh ra như lò gạch
Nóng và nguội, chưa bao giờ thôi hết đớn đau

Một ngày chiều lạnh cóng nước hồ
Cá tập bơi để không đuối nước
Chim tập bay trong mây không va vào sấm sét
Lá tập hút nước hồ đang khóc
Hoa nở từ nước mắt đang khô
Cỏ lên như chúng ta, chúng ta rũ như cỏ
Tồn tại và không tồn tại, chỉ có một cách mọc lên những nụ cười

Một ngày đêm trăng sóng sánh mắt hồ
Hư và thực, không thời gian khoảng cách
Em và anh, chúng ta hoang dại mất!
Chúng ta bơi và bay và nở trong trăng
Nỗi cô độc và niềm yêu thương vô ngần

4/2017
Cao La Tứ Hải

This entry was posted in Bài thơ and tagged , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi